KIẾN GIẢI BỔ SUNG VỀ VŨ TRỤ ĐA CHIỀU- KHÔNG THỜI GIAN ĐA CHIỀU

Peal Vu:

Con đọc cho Hiếu tiêu đề, nó bảo có 12 chiều ko thời gian và vũ trụ mình là thứ 7, nó đọc ở đâu lâu rồi chưa nhớ ra Thầy ạ. Đọc xong bài ông viết thấy cậu đang “lục trí nhớ” 🙂

Wambua Dominic:

Cháu Hiếu đọc (và ham đọc) là tốt, nhưng do hạn chế tư duy phân tích – tổng hợp dữ liệu của lứa tuổi nên hiểu sai lạc khá nhiều thứ:

1/. Stephen Hawking phát triển ra một mô hình vũ trụ từ những công thức toán học, dựa trên nền tảng của thuyết dây (String) và trình bày thành thuyết M – Thuyết M được coi là tổng hợp của thuyết lượng tử và thuyết tương đối. Vì thế, thuyết M của Hawking được gọi là “thuyết lượng tử hấp dẫn”. Hawking mong thuyết này có thể lí giải chính xác về bản chất của vũ trụ.

2/. Dựa trên “thuyết lượng tử hấp dẫn” đó, Hawking đã tính ra vũ trụ của chúng ta được hình thành từ 11 chiều không gian. Nếu xem thời gian cũng là một chiều của vũ trụ thì vũ trụ được xem là có 12 chiều. Nhưng chỉ có ba chiều không gian và một chiều thời gian đã mở, còn các chiều kia bị cuộn lại từ sau vụ nổ lớn.

3/. Khoa học hiện đại đang loay hoay tìm cách thực nghiệm chiều không gian thứ tư (và nhiều chiều khác đã được chứng minh), nhưng rất nhiều khó khăn trở ngại vì kỹ thuật của nhân loại còn rất “chuối” với vấn đề xương xẩu này. Lấy đâu ra “vũ trụ mình là thứ 7” ? mà lại còn đứng trên đỉnh của “Top 7” đó mới …. kinh.

4/. Thuyết siêu dây (superstring) và Vật lý siêu dây cung cấp nền tảng lý luận, toán học và thực nghiệm để cho thấy vũ trụ thực chất có nhiều, rất nhiều chiều chứ không chỉ là 11 hay 12 gì đó. Một báo cáo khoa học tháng 8/2018 của Viện MIT cho thấy có hàng trăm, hàng nghìn vũ trụ. Do đó đừng tưởng có chừng đó (11 hay 12) chiều là có bấy nhiêu vũ trụ.

5/. Dây là khái niệm vật lý lượng tử cơ bản chỉ vật thể một chiều mà các kiểu dao động khác nhau của nó hình thành các hạt cơ bản với các tính chất khác nhau. Mỗi hạt không phải như những phần tử không thể phân chia được, không có cấu trúc nội tại mà được hình dung như một vòng dây một chiều đóng kín. Siêu dây không phủ định dây mà cung cấp thêm các thể tồn tại khác của dây, với vũ trụ màng và vũ trụ bong bóng. Hawking không sai nhưng không đầy đủ vì chưa có điều kiện cập nhật tri thức Lượng Tử học cao nhất (vì Hawking … chết mất tiêu rồi còn đâu).

6/. Tài liệu ở Việt Nam mà cháu đọc được chỉ là một phần vừa rất nhỏ, vừa rất lạc hậu của tri kiến hiện đại. Hướng dẫn cháu đọc nhưng đừng quên là với tri thức hiện đại thì mình …. chẳng có gì cả. Đặc biệt, tri thức Khoa học là thành quả của những tính toàn, phân tích và thực nghiệm chứ không phải chỉ là phán đoán hay niềm tin vô căn cứ.

 Những lời Ông viết ở đây thì có thể một thời gian ngắn nữa nó đã lạc hậu rồi.

Peal Vu: 

Thầy ơi, chiều thứ 4 là tp cốt lõi. Từ chiều thứ 5 trở đi khó hình dung rồi. Thầy cho con hỏi tại sao định ra được các chiều ko gian đó, chúng khác nhau hẳn có qui luật khác nhau và làm sao biết 8 chiều “đang” co thành hằng điểm ạ?

Wambua Dominic:

Con nên chiêm nghiệm kỹ các vấn đề sau đây, Pearl Vu:

1/. Vũ trụ không có “qui luật” mà chỉ có các LUẬT. Trong đó Luật được định nghĩa: “Luật là tiến trình trong không gian và thời gian, tất yếu và không thể đảo ngược”. Còn “qui luật” là từ được “tối tạo” từ tư duy hỗ lốn của các nhà xã hội học “giả tưởng”, cho rằng nó (qui luật) là kết quả của tổng quát hóa + khái quát hóa + qui nạp từ một nhóm hiện tượng (vì vậy mà khi áp dụng qui luật vào kinh tế – xã hội thì nhân dân ôm đầu máu hàng thập kỷ).

2/. Mọi chiều đều có giá trị như nhau trong tổ hợp đa chiều để tạo ra một vũ trụ. Nói chiều không gian thứ tư (của vũ trụ chúng ta đang sống) là cốt lõi thì đó là phán đoán sai lầm, dẫn đến hàng loạt sai lầm khoa học khác.

3/. Các chiều không gian được tìm ra bằng Lý thuyết Dây. Thuật toán hiệu quả là lập Ten-xơ Metric dựa trên các dữ liệu thực nghiệm và quan trắc lượng tử, từ đó tìm ra các nghiệm đáp ứng với các dây vũ trụ xuất phát từ hằng điểm lượng tử. Trong đó các nghiệm đa phức của Ten- xơ Metric dẫn đến 3 nghiệm có giá trị thực (tương ứng với 3 chiều không gian Ox; Oy; Oz), và hằng trăm nghiệm là số siêu phức tương ứng với vô số chiều không gian khác (kể cả chiều thời gian). Một nhóm trong số đó có 8 nghiệm phức tương ứng với 8 chiều không gian không thể trực nhận vì đang “co” lại. Riêng một nghiệm vừa có giá trị thực vừa có giá trị phức (a + bi), trong đó phần phức của nó chính là phần phức của số siêu phức của chiều thời gian. Đó chính là chiều không gian thứ 4 vậy.

Toán học Ten-xơ Metric và giải Ten-xơ Metric còn là thứ xa lạ với trình độ phổ thông của Việt Nam.

Số siêu phức (Glosbe): Trong toán học, số siêu phức là khái niệm mở rộng của số phức từ dạng tổ hợp tuyến tính 2 chiều z = a + b.i với các hệ số thực a, b của hai đơn vị cơ sở 1 và i sang không gian vectơ n chiều với n hệ số thực x0, x1, x2,…, xn-1, của n đơn vị cơ sở 1, e1, e2, e3,…, en-1:

z = x0.1 + x1.e1 + x2.e2 +… + xn-1.en-1

Hoàng Sa:

– Phép cộng và trừ số siêu phức được định nghĩa theo tọa độ tương tự như phép cộng và trừ vectơ trong không gian n chiều.

– Phép nhân hai số siêu phức: xác định giá trị của (n-1)2 tích ei.ej, còn các tích của ei với 1 được đặt một cách tự nhiên (1.ei = ei.1 = ei)

* Tính chất:  Phép nhân số siêu phức không có tính giao hoán, do đó, các tập hợp số siêu phức không phải là trường số.

* Phép nhân số siêu phức bộ bốn (Quaternion) có tính kết hợp nhưng không giao hoán và không có ước của không. Định lý Frobenius (en:Frobenius theorem (real division algebras)) khẳng định rằng chỉ có trường số thực, trường số phức và vành số siêu phức bộ bốn mới có tính kết hợp trong phép nhân vô hướng với một số thực mà thôi.

Agrinet Vietnam: 

Chiều thứ 5 là chiều thể hiện sự tương quan giữa linh hồn và con người hả anh Kim (Wambua)?

Wambua Dominic:

1/. Khoa học vũ trụ là khoa học thực nghiệm kết hợp với việc vận dụng các thành tựu khoa học tương quan trong đó có toán học. Do đó nó khác về bản chất với toán học, là bộ môn khoa học chỉ hoạt động thuần túy trên lý thuyết. Không gian vũ trụ là không gian vật chất và năng lượng, vận động trong thời gian thực, vì vậy đem không gian toán học vào “nói chuyện vũ trụ” là sai về căn bản.

Gọi V là một không gian véctơ trên trường số phức C. Dạng tuyến tính một rưỡi trên không gian V là một ánh xạ thỏa mãn các điều kiện đối với mọi véctơ x, x’, y, y’ thuộc V và số phức alpha. Không gian Hermite và Không gian Unita là hai khái niệm trong đại số tuyến tính, diễn đạt tương quan tuyến tính “một rưỡi” đó, đã được minh chứng bằng thực nghiệm trong Cơ Học Lượng Tử..

2/. Linh hồn là khái niệm tâm lý – xã hội, không có định tính, định lượng và quan trắc khoa học nên “linh hồn” không được thừa nhận học thuật và cũng không được xem như là một tham số trong thực nghiệm khoa học. 

Tất nhiên là nó cũng không liên quan đến chiều không gian vũ trụ thứ 5.

Hy Khuyết:

Hic, sư phụ trả lời rất đúng kiểu cách … sư phụ. Tuyến tính “một rưỡi” mà anh giảng cho bọn em vào một đêm của 7 năm trước bây giờ mói hiểu là cái  khái niệm “thuần túy lý thuyết” (Không gian Hecmit và Không gian Unita) trong đại số tuyến tính đã được Cơ Học Lượng Tử dùng thực nghiệm để chúng minh rồi.

Vậy mà bọn chúng tôi thậm chí còn chưa nghe cái gì về nó … (Thạc Khỉ – Tiến … Khỉ cả đấy). Ôi ông Wambua Dominic ơi !!!

Hoang Sa:

Hàm Hermite không chỉ là hàm riêng của toán tử Schrodinger mà còn là hàm riêng của biến đổi Fourier. Ngoài dạng vật lý, đa thức Hermite còn có dạng xác suất, do đó thỏa mãn tính bất định của tồn tại vật chất trong Cơ Học Lượng Tử. Nói một cách khác, hàm Hermite biểu diễn tồn tại ánh xạ “một rưỡi” của thế giới vật chất THỤC (mà không phải là thế giới nhận thức). Nghĩa là không gian Hermite biểu diễn trạng thái “thực, chập chồng và bất định” của vật chất suôt từ vi mô đến vĩ mô, từ hằng điểm lượng tử đến biên địa của vũ trụ.

Nguồn: Tổng hợp các comment thảo luận về VŨ TRỤ ĐA CHIỀU – KHÔNG THỜi, tháng 12/2018.